Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Những giọt sương ngây ngất giấc mơ Xuân,

Nhẹ nhàng chở ta về miền hoang hoải kí ức…

Nơi cánh đồng thảm lụa tuổi thơ,

Vời đàn trâu vô tư gặm cỏ,

Những tiếng sáo vi vu sâu lắng nội đồng!

Thương mùa tháng Sáu, tháng Tư,

Con chim tu hú học bài mải miết,

Thương những chú rô rạch đồng tìm về mầm cải vị ngăm.

Thương những đêm hè nóng rãy,

Luồng gió ngọt ngào từ chiếc quạt mo cau.

Ôi! Tuổi thơ êm đềm,

Nơi trong ai đều yêu dấu một miền quê.

Tưởng trôi xa mãi mà nhãn tiền đâu đó.

Đêm mưa xuân phây phất,

Ta nghe những thớ đất khô cằn đồng xa

Vận động mầm xanh mùa vụ mới.

Ta nhớ mẹ…

Nhớ dáng mảnh mai như thân tre gầy guộc,

Cả đời chắt chiu cho mầm sống là ta,

Cái khốn khó cũng không thể dập tắt đi giấc mơ của mẹ,

Về tương lai của con, mẹ mường tượng lặng lẽ,

Gửi vào tâm hồn con những giấc mơ cười!

Xuân năm nay, xuân thứ mấy chục rồi?

Mà tóc ta cũng điểm bạc,

Cũng khắc khoải những màu suy nghĩ,..

Trầm tư…thoảng thốt…phút giao mùa.

Và mỗi khoảng khắc Xuân như vòng kim đồng hồ,

Trời đất, vạn vật, xoay vần thế sự,

Là mỗi lúc tâm hồn thư thái nhất,

Nhưng Xuân vẫn đến vội vàng, hoài niệm bình tĩnh ở xa xôi./.

Kim Chiến