"Hoa tường vi" là tuyển tập gồm 45 bài thơ của nhà thơ Bằng Việt được chọn lựa trong hàng chục tập thơ đã xuất bản hoặc chưa xuất bản, trong đó có bài "Bếp lửa", viết từ năm 1963, được nhiều bạn đọc yêu thích.

Nhà báo, nhà thơ Nguyễn Hồng Vinh đã gửi tới bạn thơ Bằng Việt những cảm thấu chân thành của ông khi đọc tuyển tập thơ này. 

Thân tặng nhà thơ Bằng Việt

 

     1. Hà Nội mưa trắng trời

Ngập đường

Cây bật gốc

Tôi vùi đầu

Đọc “Hoa tường vi[1]

 

2. Trái đất

Hoa nào cũng đẹp, nhưng mỏng manh

Khi nở rộ

Cũng là sắp tàn

Thơ anh không tàn lụi

Tình yêu chẳng đứng yên!

 

3. Vẫn biết vũ trụ luôn xoay vần

Cái mới hôm nay là cáingày mai

Song, Bếp lửa bà nội anh nhóm nhen suốt tám năm

Vẫn đượm lửa hồng trong thơ anh từ ấy!

 

4. Sông Hồng ơi, giông bão chẳng thay mầu[2]

Rùa thần thoại vẫn nhô lưng đội tháp

Vào đất Nghệ, thăm đứa con yêu dấu

Pháo sáng xanh vườn sau

Trăng mài mòn guốc võng

Giặc rít ngang trên đầu

Máu loang mặt đất

Lúc ấy thơ anh bay vút

Đi vào sách giáo khoa

Niềm tin con người không tắt!

 

5. Thơ có còn chăng?...

Thơ hẳn còn gì?...

Ly rượu Nguyễn Cao Kỳ

Cùng thưởng thức

Lại có người không uống

Phải chăng “vết thương cũ còn đau khi gió chuyển mùa”?

 

6. Quên sao Vũ Bằng, Trần Huyền Trân, Trịnh Quý…

Anh thầm ơn những câu thơ ma mị:

Tôi nghe xa lắm làn mây trắng

Rời bóng kinh thành lững thững đi”

Xưa nay tài năng và số phận

Mỗi nhà thơ tìm chọn một ngả đường…

 

7. Thơ Nga một thời bi tráng

Với Êxênhin và Maicốpxki

Những vần thơ bay bổng, diệu kỳ

Chứa chan yêu thương, khát vọng

Xót xa cuối đời, lại tự mình kết liễu!

 

8. Thôi hãy khoan ngậm ngùi

Những gì chưa dễ có

Thôi hãy khoan vùi dập

Những gì chưa dễ quên

Ôi, những vần thơ dứt ruột, dứt gan

Viết giữa lúc Liên Xô bất ngờ sụp đổ

Thơ là hiện hữu

Thơ dự báo tương lai

Sao anh tự hỏi mình:

Thơ hẳn còn gì?

Thơ có cần không?!

 

Vật vã làm mới thơ mình

Khi thấm lời bậc chân tu đáng kính:

Chấp theo lỗi cũ là không đúng

Vẫn biết thời nay giữa đúng - sai,

thiện - ác

giữa lòng tham và sự trắng trong

Một ranh giới mong manh, huyền ảo!

 

9. Say nghe giảng Thiền, anh đâu quên Triết học

Ngẫu nhiênTất nhiên

Gặp em tình cờ đêm đầy sao ấy

một ngày nắng hanh hao

Anh “đem vầng trăng khớp với trời sao

Đem cơn mưa đặt trước ngày nắng ráo

Đem con tàu chạy qua rừng hư ảo

Và bất ngờ, em nói đến Tình yêu!”

 

10.  Cuộc đời này bao nghĩa nặng, tình sâu

Như nước sông bồi phù sa bờ bãi

Thơ anh mượt xanh và rực vàng hoa trái

Tặng hậu thế này,

còn mãi muôn sau!

 

                                                                                  Hà Nội, ngày mưa tháng 7/2018

  

[1] Tập thơ của nhà thơ Bằng Việt, NXB Hội Nhà văn, Hà Nội, quý II/2018

[2] Những chữ in nghiêng là thơ Bằng Việt

Nguyễn Hồng Vinh